Chùa Phật Tổ Úc Đại Lợi Chùa Phật Tổ Úc Đại Lợi Chùa Phật Tổ Úc Đại Lợi
VĂN TẾ HOÀ THƯỢNG THÍCH ÐỨC NHUẬN

Kính dâng Hoà thượng với tất cả lòng thành kính và ngưỡng mộ!
Hoà thượng viên tịch Ngày 21 Tháng 01 Năm-Nhâm Ngọ-2002

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Kính bạch chư tôn đức Ban tang lễ cùng môn đồ pháp quyến Tổ đình Vĩnh Nghiêm.
Cho phép con thành tâm kính cẩn chia buồn với quí Ngài về nỗi mất mát lớn lao không sao tìm lại được. Ðối với kẻ hậu học, làm sao con không khỏi bồi hồi, luyến tiếc khi hay tin sự ra đi của cố Hoà thượng Thích Ðức Nhuận, người đã hiến trọn đời mình cho đạo pháp và dân tộc. Trong giờ phút này, nơi phương xa, một người đệ tử đã có nhân duyên muộn hầu cận, học hỏi nơi cố Hoà thượng khi còn ở Việt Nam. Con xin đê đầu đảnh lễ chư tôn đức trong Tổ đình và cúi xin quí Ngài cho con có đôi lời bộc bạch với giác linh của cố Hoà thượng.
Ngưỡng bạch giác linh Hoà thượng chứng giám.

Hỡi ôi!
Đau đớn thay cuộc vô thường biến đổi
Thầy về Tây, con vẫn phải sầu đau
Buồn hiu hắt con nghe tim quặn thắt
Bóng Thầy đi sao lịm ngất trong con!

Kính nhớ giác linh xưa:
Ðất Nam Ðịnh tuỳ duyên ứng hoá
Nơi song thân mộc mạc hiền hoà
Thiếu thời đã có mộng cao xa
Un đúc tinh thần Thượng sỹ.
Năm 13 đủ đầy đạo lý
Cũng nhờ ngài trụ trì chùa Liêu Hải, Nghĩa Hưng
Khai mở tâm linh, căn tánh sáng bừng
Ðọc Ðuốc Tuệ, rồi trở về tâm thể.

Từ đó,
Tiêu dao nơi miền dương thế
Tận tâm học đạo Như Lai
Ðến đi không bận vướng trần ai
Mười bảy tuổi, thọ Sa di tại chùa Cổ Lễ.
Ngày đêm không biếng trễ
Chẳng quản nắng cháy mưa dầm
Từng lặn lội đến chốn cao thâm
Một lòng thiết tha tầm sư học đạo.
Tuổi 20 mở bày châu báu
Nhận ra mình có diệu bảo tịnh minh
Ðêm ngày thiền quán, dứt bỏ vọng tình
Sớm hôm tịnh giới, nếm mùi giải thoát.

Ðể rồi:
Giống tịnh từ dần dần khai lối
Hạnh Tam y nhiếp hoá Ta bà
Rừng thiền, cội Tịnh có ý đi qua
Rèn luyện đôi chân thêm vững bước.
Nào Phú Ninh đủ đầy linh dược
Nọ Chùa Cồn đảnh lễ tổ sư
Dốc lòng học đạo chân như
Tổ đình Tế Xuyên, mấy mùa kinh luân toạ tịch.
Bao đau khổ, chướng duyên thuận nghịch
Thầy đều nghe như gió mát trong lành
Sống giữa đời bằng ý chí cao thanh
Tròn hạnh nguyện như trái tim Bồ tát!
Năm tháng dần dà
Tâm hồn an lạc
Kìa Phật học đường Báo Quốc mấy thuở lần qua
Nọ chốn tổ Ấn Quang đã từng thụ giáo.
Ôi vi diệu thay!
Thật thượng diệu thay!
Bao nhiêu năm chuyên tâm sáng tác, cùng tích đức tham thiền
Ðêm ngày mặc mặc như nhiên, Tịnh-Thiền kết hợp
Ðông Tây cổ kim thấu hiểu rành rành
Thầy cũng viết thành chương, quyển
“Phật Học Tinh Hoa” bao điều nhuần nhuyễn
Tóm thâu đạo lý tinh tường
Khác gì Đại thánh Y vương
Để lại ngàn hương nơi trần thế!

Thật là:
Sống giữa đời thường, nhưng mang một tình thương
Thực hiện ý chí phi thường của Tuệ Trung thượng sỹ
Có lúc tham gia Phật sự, giảng dạy Tăng đồ
Nhưng tâm hồn nhất mực điểm tô
Tái tạo Tổ đình Giác Minh, tráng lệ nguy nga
Ngõ hầu đền ơn tín thí
Ngày đêm tận tụy
Trợ duyên cho Phật tử quay đầu
Quyết lòng sống đạo thâm sâu
Lúc rảnh rang chuyên tâm hạ thủ!

Thế rồi,
Tận tay Thầy “Trao cho Thời Ðại Một Nội Dung Phật Chất”
“Chuyển Hiện Ðạo Phật Vào Ðời”
Ðèn chánh giáo bừng sáng mọi nơi
Trăng Bát nhã rạng ngời nhân thế.
Sống đạo hạnh nghiêm tầm giáo tuệ
Gương Từ hùng rực ánh tinh ba
Ðức cảm hoá, nghĩa nặng chan hoà
“Thực Hành Sứ Mệnh Thiêng Liêng Ðối với Dân Tộc, Ðạo Pháp”.

Quả thật,
Cả đời Thầy trinh nguyên như cây bạch lạp
Đốt lên cho ba cõi an lành
Cả đời Thầy như tịnh thuỷ long lanh
Làm dịu mát nhân sanh khắp chốn
Có những lúc thân Thầy bì quyện
Nhưng chưa từng xao lãng kệ kinh
Trú dạ lục thời lập chí tôn vinh
Niệm niệm, khắc khắc tâm linh tinh tuệ
Sứ mệnh Người noi gương Thiện Thệ
Ra vào thủ đạo an bần
Vun bồi ý chí cao thâm
“Kiến Thiết Văn Minh Phật Giáo”
Thầy để lại cho đời cho đạo
“Ðạo Phật và Dòng Sử Việt” thiêng liêng
Cho dù vô thường có cuốn bạt sơn xuyên
Vẫn “Sáng Một Niềm Tin” bất diệt.

Đúng là:
Suốt đời Thầy cả một rừng hoa
Trang nghiêm khắp nhân gian bằng “Gió Thiêng” diệu giác!

Nhưng than ôi, những tưởng:
Ðèn thiền chiếu cõi tịch viên
Tuổi thọ tuỳ duyên giáo hoá

Nào ngờ:
Ngày qua tháng lụn, khí lực hao mòn
Đạo từ đượm nét vàng son, "Triết Lý Hoa Nghiêm” vẫn còn tưới tẩm.

Ân sư hỡi, giờ này!
Trời Nam Ðịnh buồn xuôi gió thuận
Khóc câu tử biệt sanh ly
Ðất Sài Gòn nói tiếng phân ly
Phật tử Tăng-Ni ngậm ngùi tiễn biệt.

Thế mới biết,
Cuộc hồng trần dưới lẽ thịnh suy
Miền nhân thế có gì luyến tiếc
Vậy mà giờ này, nơi đất Ấn
Biết bao người ngưỡng vọng bậc hiền sĩ
Nghĩa khí cao phong
Chỉ xin thành tâm dâng đóa sen hồng
Linh thông Ta-Bà uế trược!

Ôi thôi,
Còn đâu những lời vàng cao ngất
Từ miệng bậc từ hoà
Nụ cười hiền rung động ngàn hoa
Cùng con trẻ đối ẩm đạo trà, ngâm nga câu Lục bát
Ðâu những ngày cùng Thầy trau dồi niềm hỷ lạc
Hoạ, xướng thơ văn
Ðâu những buổi tĩnh lặng, chuyên cần
Ung dung sáng tác!

Vậy thì:
Vĩnh viễn bái biệt người bố ma, phá ác
Ngậm ngùi tiếc bóng bậc kỳ tài
Xin Thầy phù trì kế vãng khai lai
Ðể năm tháng không phai tình Sư trưởng!

Nam-mô Ma-ha Tỷ-khưu, thượng ÐỨC hạ NHUẬN, hiệu TRÍ TẠNG tác đại chứng minh!

Ấn Độ, ngày 23 tháng 01 năm 2002
Hậu học Thích Thiện Hữu kính lễ!

Lưu ý: Những chữ in đậm là tác phẩm của cố Hoà thượng để lại!

Contact Information

121 Attunga St., Greenbank, Logan, Qld 4124, Australia
Phone: +61 431 456 244
E-mail: thienhuu5@gmail.com daovaodoi2015@gmail.com